dong doi nguoc - Bich Ngoc - ebook
  • Wydawca: Bich Ngoc
  • Język: angielski
  • Rok wydania: 2017
Opis

Khôi quay ?i, l?n này là ?i th?t r?i. Trúc lí nhí nói v?i theo: "Anh! Mai anh l?i ghé nhé"Không bi?t Khôi có nghe th?y gì không, ch? bi?t anh ?i th?ng không quay ??u l?i.C? t?i hôm ?ó d?n hàng lòng Trúc lâng lâng l? th??ng, mi?ng hát liên h?i dù không l?i nào ?úng vào bài hát nào h?t.?êm v? cô v?n m? m?ng ??a bàn tay ch?m vào tay Khôi mà ng?m nghía r?i ??a lên m?i hít hít chính bàn tay c?a mình, mi?ng c??i t? t?i ??n lúc ng? nói không ngoa là mu?n sái quai hàm luôn r?i ?ó.Hôm sau sáng v?n ??n tr??ng, chi?u l?i tranh th? ?i c?t c? cho m?y chú bò ?n r?i mong cho tr?i mau t?t n?ng ?? d?n bàn ra còn g?p Khôi.Bán cho ng??i này ??n ng??i khác mãi mà ch?ng th?y bóng dáng Khôi xu?t hi?n, m?t Trúc chuy?n t? hí h?ng sang b?c b?i "Rõ ràng hôm qua ?ã kêu hôm nay ghé mà sao l?i th? ch?! ?áng ghét th?t! Hay mình ?o t??ng quá, ch?c anh ý ch?ng có tí t?o tình c?m gì v?i cô gái hai lúa nh? mình ?âu". Ngh? ??n ?ó lòng Trúc chùn xu?ng, thoáng bu?n khi c?m th?y ng??i mình thích không thích mình (Trúc t? suy di?n r?i t? bu?n nh? th?) 

Ebooka przeczytasz w aplikacjach Legimi na:

Androidzie
iOS
czytnikach certyfikowanych
przez Legimi
Windows
10
Windows
Phone

Liczba stron: 212

Odsłuch ebooka (TTS) dostepny w abonamencie „ebooki+audiobooki bez limitu” w aplikacjach Legimi na:

Androidzie
iOS

Table of Contents
Dòng đời ngược
Chap 1:
Chap 2:
Chap 3:
Chap 4:
Chap 5:
Chap 6:
Chap 7:
Chap 8:

Dòng đời ngược

Khôi quay đi, lần này là đi thật rồi. Trúc lí nhí nói với theo: "Anh! Mai anh lại ghé nhé"

Không biết Khôi có nghe thấy gì không, chỉ biết anh đi thẳng không quay đầu lại.

Cả tối hôm đó dọn hàng lòng Trúc lâng lâng lạ thường, miệng hát liên hồi dù không lời nào đúng vào bài hát nào hết.

Đêm về cô vẫn mơ mộng đưa bàn tay chạm vào tay Khôi mà ngắm nghía rồi đưa lên mũi hít hít chính bàn tay của mình, miệng cười từ tối đến lúc ngủ nói không ngoa là muốn sái quai hàm luôn rồi đó.

Hôm sau sáng vẫn đến trường, chiều lại tranh thủ đi cắt cỏ cho mấy chú bò ăn rồi mong cho trời mau tắt nắng để dọn bàn ra còn gặp Khôi.

Bán cho người này đến người khác mãi mà chẳng thấy bóng dáng Khôi xuất hiện, mặt Trúc chuyển từ hí hửng sang bực bội "Rõ ràng hôm qua đã kêu hôm nay ghé mà sao lại thế chứ! Đáng ghét thật! Hay mình ảo tưởng quá, chắc anh ý chẳng có tí tẹo tình cảm gì với cô gái hai lúa như mình đâu". Nghĩ đến đó lòng Trúc chùn xuống, thoáng buồn khi cảm thấy người mình thích không thích mình (Trúc tự suy diễn rồi tự buồn như thế)

Chap 1:

Ủ rũ dọn hàng vào vì đợi mãi mà chẳng thấy Khôi đâu. Đến khi chuẩn bị bưng chồng ghế cuối cùng vào thì từ trong bóng tối Khôi từ từ đi đến.

- Em dọn xong chưa! Anh mời đi ăn kem nhé!

- Dạ, em sợ mẹ không cho đi.

- Thế thì tiếc nhỉ. Hôm nay anh bận việc nên không kịp ghé quán em.

- Dạ! Anh làm em đợi mãi (Trúc nói nhỏ không biết Khôi nghe thấy không)

- Em nói gì?

- Dạ không!

- Thế thôi anh về hôm khác anh mời em vậy?

- Ơ sao lại về chứ?

- Thì em nói mẹ em không cho đi còn gì?

- Mẹ em không cho nhưng em có cách đi mà. Hehe (mê trai hết thuốc chữa rồi). Anh đợi em tí nhé.

Trúc bê chồng ghế vào nhà xong nói dối với mẹ:

- Mẹ ơi! Con sang nhà Trang mượn tập tí muộn con về nhé (đi chơi với trai phải về muộn chứ)

- Mượn tập sao phải về muộn?

- Dạ tại con hỏi bài nó nữa mai con kiểm tra mà.

- Ừ thế đi bộ à! Không lấy xe đạp mà đi.

- Dạ thôi đi bộ cho khoẻ ngừoi ạ.

Xong Trúc đi ra nhìn Khôi.

- Đi anh? Ủa mà ăn kem ở đâu anh? Xa không anh?

- Em đứng đây đợi anh, em để xe ở nhà bạn gần đây nè.

- Thôi cho em đi theo luôn đi, mất công mẹ em thấy em lãng vãng ở đây lại không cho đi.

- Umh, thế đi bộ 1 đoạn nhé.

- Em toàn đi bộ mà, không sao đâu! Hì hì.

2 người cùng đi bộ ngượng ngùng xớ rớ vì khoảng cách (nếu những người quen thân sẽ đi gần tay nắm tay còn có cái để bám vào, vì 2 ngừoi còn hơi xa lạ nên phải đi xa nhau)

- Em đứng đây anh vào lấy xe ra nhé.

- Dạ - Trúc cười.

Xong anh chở cô đi tới quán kem ở thị trấn.

- Em còn đi học không?

- Em còn ạ, em học 12 rồi, chắc học xong 12 thì nghỉ anh ạ - Trúc thoáng buồn

- Sao lại nghỉ, em không định học đại học sao?

- Nhà em nghèo lắm làm sao mà có tiền học.

Khôi biết nhắc đến chuyện này khiến Trúc không vui nên anh thôi không nói thêm nữa.

- À thế anh làm gì? - Trúc tò mò hỏi Khôi

- Anh hả? Em nhìn anh xem làm gì được? - Khôi ngồi ngay ngắn thẳng lưng lên để Trúc đoán

- Để xem- Trúc ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ nhìn nhìn Khôi- Thôi em không biết đâu, anh nói luôn cho rồi. Chứ em đoán là anh nói anh thất nghiệp phá của đó. Á chết (lại nhận ra mình bị hớ sau câu nói đáng ra không nên nói)

Khôi cười Trúc ngô nghê và đáng yêu, nghĩ gì nói đó.

- Nhìn anh giống phá gia chi tử lắm hả?

- Không? Anh nói đi.

- Anh sắp vào làm ở bệnh viện Huyện của mình nè.

- Ô! thế anh là bác sĩ hả? Nhìn đâu có giống đâu.

- Khi dễ anh à? Hôm nào bệnh tới anh chích cho 1 mũi là tin liền à.

- Thế chắc anh học giỏi lắm nhỉ!! (Trúc ngưỡng mộ vì sao lại có người vừa học giỏi lại vừa đẹp trai thế này)

- Mà em không đi học nữa em định làm gì?

- Em cũng chưa biết nữa! Chắc lấy chồng cho xong? - Trúc chỉ buộc miệng nói đùa mà không suy nghĩ gì.

- Thế đã có ai chịu lấy em chưa?

- Mẹ em toàn nói "Ngừoi tính tình như em mai mốt chó nó lấy chứ ai mà lấy"

Khôi lại bật cười với tính cách thật thà nghĩ gì nói đó của Trúc.

- Anh thấy em siêng năng mà còn vui tính mà.

- ai cũng nói em không bình thường hết

- Đâu đưa tay anh bắt mạch xem có bình thường không nào?

- Đây anh xem thử giùm em với - Trúc cũng hùa theo đưa tay cho Khôi

Khôi bắt mạch như mấy ông đại phu trong phim rồi lắc đầu nhìn Trúc

- Xin lỗi! Chúng tôi đã cố gắng hết sức! Em hết thuốc chữa rồi.

Trúc cười như được mùa. Còn đánh đánh vào vai Khôi.

-Thôi em không giỡn đâu, cười mỏi cả miệng.

- Rồi rồi không đùa nữa.

- À trễ rồi! Chở em về đi không mẹ em la.

- Đợi anh lấy xe.

Trên đường về, vì ban đêm sương lạnh, Trúc rùng mình mấy cái.

- Em lạnh hả?

- Hơi lạnh ạ! Không sao đâu anh!

Chưa kịp nói thêm gì Khôi đã kéo tay Trúc nhét vào túi áo khoác của mình (Trúc cũng mặc áo khoác nên Khôi không nhường áo cho Trúc nữa, tận dụng cơ hội chứ). Bị Khôi kéo về phía trước nên người Trúc chồm tới dựa vào người Khôi tự nhiên thấy ấm lạ, tim đập nhanh, cảm giác rât thích. Đây là lần đầu tiên Trúc tiếp xúc gần với người con trai như thế. Định rút tay lại nhưng nghĩ "Ngu gì rút, cơ hội chỉ có 1 lần, lỡ rút Khôi hong thèm kéo thêm lần nữa thì phí quá", Khôi chỉ kéo được tay trái nên Trúc đành tự đưa tay phải mình nhét luôn vào túi áo còn lại của Khôi, người Trúc dựa vào lưng Khôi, cô ôm anh, Trúc không hiểu gì chuyện nam nữ mà chỉ là cảm giác thích nên làm tới thôi (người ta gọi thích là nhích).

"Anh ấy có thích mình không? Anh ấy đẹp trai và giỏi thế mà! Có đầy sự lựa chọn, sao anh ấy ấm áp và nhẹ nhàng với mình thêa này? Mình thì được điểm gì chứ vừa hai lúa, lại khônh xinh đẹp còn chẳng thông minh, mình và anh ấy thì một trời 1 vực. Nhưng sao anh ấy dắt mình đi ăn kem còn vừa kéo tay mình ôm anh nữa chứ? Nhưng mà..." Vừa dựa vào lưng Khôi, Trúc vừa suy nghĩ mông lung.

- Em làm bạn gái anh nhé! - Khôi bất ngờ dừng xe ở đoạn đường vắng cách nhà Trúc 1 đoạn.

- Dạ! Anh vừa nói gì? ("Mình có nghe lầm không? Anh ấy vừa bảo mình làm bạn gái anh ấy sao? Có thật không chứ hay mình đang mơ")

- Em đồng ý làm bạn gái em nhé!- Khôi nói rõ ràng từng chữ 1.

- Có thật không ạ? (Vừa nói xong là biế mình nói 1 câu mất giá hết sức)

- Anh nói thật mà!

- Nhưng em có gì đâu mà làm bạn gái anh! Em đâu có xứng với anh (Trúc thật thà đến mức ngây ngô và đáng yêu)

Trúc đứng trước mặt Khôi cúi đầu. Cô chỉ đứng tới vai anh, Khôi kéo Trúc vào xoa xoa đầu cô.

- Khờ quá! Anh thích em vì em đáng yêu và thật thà như thế này nè (Anh thấy thương Trúc vì cô lúc nào cũng mặc cảm về hoàn cảnh của mình, dù miệng lúc nào cũng cười vô tư, anh muốn làm chỗ dựa và che chở cho Trúc, để cô mãi vô tư như thế)

Khôi lấy trong túi ra chiếc điện thoại di động rồi lật tay Trúc ra đặt vào.

- Cầm lấy để còn nhắn tin với anh nhé! Chỉ được nhắn tin và gọi cho anh thôi đó!

Trúc bẽn lẽn - Dạ!

Rồi Khôi hôn nhẹ lên môi Trúc. - Em về đi kẻo mẹ trông.

Trúc còn chưa định hình được chuyện gì vừa xảy ra vừa bước đi về nhà vừa suy nghĩ. Cái gì mà cứ xẹt xẹt rớp rẻng ngoài mong đợi như thế chứ.

"Ông bụt là có thật sao? Ông nghe thấy tiếng lòng của con à? Ôi cuộc đời cầu được ước thấy!"

Cầm chiếc điện thoại trong tay, đi tới cửa liền nhét nhét vào túi sợ mẹ cô nhìn thấy, rón rén bước vào buồng. Thở phào vì mẹ cô vẫn ở nhà hàng xóm chưa về.

Nằm trên chiếc giường tre lòng Trúc còn đang lâng lâng sung sướng. "Thế giờ mình là bạn gái của anh ấy sao? Làm bạn gái của 1 người cảm giác sướng như thế này sao ta? Mình vui quá đi, mình không ngủ được mất!", "Ôi mình nhớ người yêu mình quá đi, cảm giác ôm anh ấy thích thật, mình muốn gặp anh ấy muốn ôm anh ấy mãi. Hình như lúc nãy anh ấy còn hôn môi mình! Đúng rồi anh ấy hôn môi mình mà" - Trúc vừa lẩm nhẩm vừa đưa tay lên môi sờ, cảm giác luyến tiếc vì bị "rớt 1 nhịp", người ta hôn từ lúc nãy bây giờ mới cảm nhận là mình được hôn. Khổ thân cô gái! "Chắc lúc nãy mình ngơ lắm. Huhu. Xấu hổ quá"- trúc kéo mền trùm kín đầu chân giậm giậm xuống giường vì tiếc nụ hôn ban nãy chưa kịp tận hưởng.

Lần đầu nếm trải mùi vì của tình yêu, ngọt ngào và hạnh phúc là thế.

Bỗng nhiên chiếc gối Trúc đang nằm rung lên "Rè...rè..."

Trúc giật thót mình vì đầu óc vẫn đang bay lượn đâu đâu. Nhìn xuống ra là cái điện thoại Khôi đưa, Trúc nhét cẩn thận trong gối vì sợ mẹ phát hiện.

Lần mò lấy ra thì thấy có tin nhắn tới.

Trúc còn chưa định hình được chuyện gì vừa xảy ra vừa bước đi về nhà vừa suy nghĩ. Cái gì mà cứ xẹt xẹt rớp rẻng ngoài mong đợi như thế chứ.

"Ông bụt là có thật sao? Ông nghe thấy tiếng lòng của con à? Ôi cuộc đời cầu được ước thấy!"

Cầm chiếc điện thoại trong tay, đi tới cửa liền nhét nhét vào túi sợ mẹ cô nhìn thấy, rón rén bước vào buồng. Thở phào vì mẹ cô vẫn ở nhà hàng xóm chưa về.

Nằm trên chiếc giường tre lòng Trúc còn đang lâng lâng sung sướng. "Thế giờ mình là bạn gái của anh ấy sao? Làm bạn gái của 1 người cảm giác sướng như thế này sao ta? Mình vui quá đi, mình không ngủ được mất!", "Ôi mình nhớ người yêu mình quá đi, cảm giác ôm anh ấy thích thật, mình muốn gặp anh ấy muốn ôm anh ấy mãi. Hình như lúc nãy anh ấy còn hôn môi mình! Đúng rồi anh ấy hôn môi mình mà" - Trúc vừa lẩm nhẩm vừa đưa tay lên môi sờ, cảm giác luyến tiếc vì bị "rớt 1 nhịp", người ta hôn từ lúc nãy bây giờ mới cảm nhận là mình được hôn. Khổ thân cô gái! "Chắc lúc nãy mình ngơ lắm. Huhu. Xấu hổ quá"- trúc kéo mền trùm kín đầu chân giậm giậm xuống giường vì tiếc nụ hôn ban nãy chưa kịp tận hưởng.

Lần đầu nếm trải mùi vì của tình yêu, ngọt ngào và hạnh phúc là thế.

Bỗng nhiên chiếc gối Trúc đang nằm rung lên "Rè...rè..."

Trúc giật thót mình vì đầu óc vẫn đang bay lượn đâu đâu. Nhìn xuống ra là cái điện thoại Khôi đưa, Trúc nhét cẩn thận trong gối vì sợ mẹ phát hiện.

Lần mò lấy ra thì thấy có tin nhắn tới.

Loay hoay mở ra chưa kịp đọc thì đã thấy có cuộc gọi đến. Khôi lưu sẵn số mình trong điện thoại "Anh yêu😜"

Tim Trúc lúc này phải nói là muốn nhảy ra ngoài vì hồi hộp.

Lí nhí bắt máy sợ người khác nghe thấy

- Alo! - Trúc thì thào

- Em chưa ngủ hả?

- Chưa ngủ mới nghe điện thoại của anh nè. - Vẫn thều thào

- Thôi nhắn tin nha! - Khôi nghe giọng Trúc nên đoán được Trúc sợ mẹ phát hiện.

- Em ngủ mai còn đi học. Có gì mai rồi nói nha! (Thật ra là sợ mẹ cô về thấy lại hỏi tùm lum)

- Vậy em ngủ nha.

Hôm sau dậy thật sớm Trúc soạn tới soạn lui mai mới gửi cho Khôi 1 tin nhắn "Em cám ơn anh vì chọn em làm bạn gái của anh! Em vui lắm!"

Trúc đợi mãi đợi mãi vẫn không thấy Khôi trả lời mình, định gọi nhưng nghĩ chắc Khôi đang bận gì nên thôi.

Mãi đến lúc Trúc đến trường thì mới thấy tin nhắn của Khôi "Anh xin lỗi! Anh mới dậy, giờ mới thấy tin nhắn của em"

"Thế á! Em giận anh rồi!" - Trúc bắt đầu nhõng nhẽo.

"Giận á! Vậy em giận tiếp đi! Haha"

"Anh vui lắm à mà cười?"

"Không vui! Anh đang nhớ em này"

"Em hỏi này nhé!"

"Sao em?"

"Anh thích em từ khi nào thế?"

"Anh cũng không biết nữa! Chắc lúc em hay nhìn lén anh đó. Hehe"

"Em nhìn lén bao giờ chứ! Toàn nhìn thẳng"

"Sao anh lại thích em? Người như anh thiếu gì sự lựa chọn? Sao lại thích em chứ?"

"Em đáng yêu, em chăm chỉ, em hiểu chuyện,...nhiều lắm, dù thế nào thì anh cũng thích em mất rồi"

Trúc mỉm cười 1 mình khi nhận đọc tin nhắn ấy. (Mấy đứa đang yêu hay đọc tin nhắn cười 1 mình như này lắm nè😂)

Nhỏ Trang cùng bàn Trúc ghẹo cô "Á à đang nhắn tin với trai à sao cười như con dở vậy?"

Trúc nhanh chóng gom nụ cười lại cố tỏ vẻ bình thường "Có đâu" nhưng ánh mắt ánh lên sự hí hửng của kẻ đang yêu.

Rồi những buổi tối muộn trốn nhà đi chơi cùng Khôi, gặp nhau, nắm tay nhau, những cái hôn nhẹ nhàng trên má, những cái ôm. Đơn giản là vậy nhưng Trúc thấy cuộc đời mình thật vui tươi, cô có điểm tựa, anh không chê nhà cô nghèo, không chê cô quê mùa.

- Hay anh xin phép mẹ em cho mình quen nhau nhé!

- Thôi! Em không muốn đâu!

-Sao vậy em? Cứ lén lút thế này hoài sao được?

- Để từ từ đi anh. Em còn nhỏ sợ mẹ la.

- Quê em tuổi này ngừoi ta lấy chồng hết chứ nhỏ - Khôi trêu cô

- Thế anh có lấy em không? - Buộc miệng Trúc hỏi Khôi

- Em chịu lấy anh không? - Khôi hỏi lại Trúc (né câu trả lời khôn ghê hong?)

Thế là cô nàng ngốc nghếch đỏ mặt, ngượng ngùng quay đi - Ai thèm lấy anh!

Khôi đi vệ sinh để điện thoại lại bàn, tình cờ đúng lúc có tin nhắn tới. Không lưỡng lự Trúc mở ra xem "Mày ăn được con Trúc chưa? Sao lâu vậy?"

Khôi ra Trúc đưa tin nhắn cho anh xem

-Bạn anh nhắn nè! Trúc là em hả?

Khôi đọc qua tin nhắn mặt hơi biến sắc mà thấy Trúc vẫn bình thường, hình như cô chưa hiểu gì.

- Bạn anh nhắn linh tinh ấy mà? Em nói anh thích em, anh sẽ tán được em nên nó hỏi anh tán được em chưa đó!

- Thật không? - Trúc tỏ vẻ nghi ngờ nhìn Khôi dò xét, xong phá lên cười.

- Vậy à! Em tưởng anh chặt em ra nấu ăn chứ! Èo ôi, nghĩ tới thấy gớm quá.

Giả vờ như không hiểu gì thật ra có đứa ngốc nào đọc qua tin nhắn mà không hiểu chứ, Trúc chỉ muốn xem thái độ Khôi thế nào. Thì ra trong mắt Khôi cũng chỉ là món đồ mà anh cần ăn để chứng tỏ với đám bạn.

Trúc chành miệng cười tươi rói với Khôi rồi đi bộ về nhà. Quay đi tự nhiên thấy thất vọng não nề "Làm gì có ông bụt chứ, làm gì có chuyện cô bé lọ lem gặp hoàng tử, cầu được ước thấy à? Hảo huyền mơ mộng, giả dối!" Thấy tủi nhục vì mình bị xem là 1 trò chơi trong mắt người khác, họ cá cược với nhau nên anh mới đến làm quen cô chứ làm gì có chuyện yêu người như cô dễ dàng như thế chứ.

Khôi đưa Trúc về thấy cô cố tỏ bình thường nhưng thật sự không bình thường tí nào. Anh thấy có lỗi vì thật sự mới đầu anh tiếp cận chỉ là trò cá cược với đám bạn, nhưng anh không có ý hại đời con gái của cô. Anh chỉ muốn tán tỉnh rồi làm quen với cô thôi, dần dần thấy cô thật thà và đáng yêu tự nhiên không muốn làm tổn thương Trúc. Anh lấy điện thoại gọi khi Trúc còn chưa kịp vào nhà.

- Dạ em nghe!

- Em ra đây! Anh nói này!

- Có gì hả anh?

- Quay lại đây đi.

Trúc quay lại chỗ Khôi xem anh còn muốn nói gì nữa "Hay đòi điện thoại lại! Umh thì trả quách cho xong chứ sao giờ" - Trúc cười khoé mắt thấy cay xè. Đi gần tới cô lấy tay lau thật khô mắt mình rồi mỉm cười

- Gì vậy anh?

- Anh xin lỗi!

- Tự nhiên lại xin lỗi à - Trúc lại cố gượng cười

- Từ đầu là đám bạn thách anh tán em nhưng từ khi quen em anh không còn ý định đó nữa. Anh không muốn làm tổn thương em đâu. Anh xin lỗi!

- Thế ra anh tính ăn thịt em là thật à?

- Không có! Anh không ăn em mà.

- Em không tin anh đâu? Còn định lừa em? Em có ngốc đâu mà không hiểu chứ! Trả điện thoại cho anh này! Anh đi ăn thịt người khác đi! Đồ cá sấu ăn thịt ngừoi.

Trúc bắt đầu rơi nước mắt đẩy Khôi ra, ném điện thoại vào người anh.

- Anh xin lỗi mà! Anh cầm điện thoại đi còn liên lạc với anh chứ!

- Để anh ăn thịt em hả? Em không có ngu đâu nhé. Anh về đi.

- Em có tin anh không hả Trúc? - Khôi nắm chặt cổ tay Trúc nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn nước của Trúc.

Cô cũng nhìn anh ánh mắt đầy tin tưởng và trả lời "KHÔNG!" - "CÓ MA MỚI TIN ANH"

- Không tin đúng không?

- Đúng!

Khôi kề môi mình vào môi cô, thật gần, anh hôn lên đó, lần đầu tiên anh hôn môi cô như thế, đây là nụ hôn kiểu Pháp đầu tiên của Trúc. Trúc đơ người hàm răng cắn chặt bị chiếc lưỡi Khôi tách mạnh luoknf vào khám phá từng ngóc ngách bên trong, thỉnh thoảng cô cắn trúng vào chiếc lưỡi đang du hành của Khôi đau điếng. Không bỏ cuộc lưỡi Khôi tìm kiếm quấn vào lưỡi Trúc, tay Khôi không nắm lấy tay cô nữa mà ôm chặt vào eo Trúc vuốt ve tấm lưng của cô.

Anh thả cô ra từ từ

- Tin anh chưa?

Trúc xấu hổ cúi mặt

- Hơi hơi!

- Vậy làm lại cho tin luôn nha.

- Cũng được😂- Trúc lém lĩnh

- Em về đây! Em chưa tin anh đâu! Trả điện thoại cho em! Em chưa tin anh đó nha!

Rồi Trúc ngúng nguẩy đi về. Trúc không ngờ hôn lại thích như vậy, có khi cô nghiện mất.😁

Về nhà suy nghĩ thật lâu đúng là từ ngày quen cô Khôi chưa bao giờ làm gì cô hết, cũng không có ngỏ ý làm gì. Thôi thì nể tình nụ hôn kia mà tạm tin anh vậy.

Rồi vẫn đi học chiều cắt cỏ cho bò, tối dọn hàng nước bán cho sớm rồi thỉnh thoảng Khôi ghé hàng nước đợi Trúc để chở cô đi chơi.

Cứ thế mọi thứ trôi qua chầm chậm đều đều.

Qua 1 người quen mẹ cô, người ta nói với mẹ cô "có gia đình này họ rất giàu và đang tìm con dâu tuổi Tỵ cho con trai họ, vì tuổi đó rất hợp nếu cưới về con trai họ sẽ cứ thế mà phất, à còn chuyện này nữa nếu cưới con dâu tuổi này họ sẽ đi 10 cây vàng cưới và 100 triệu cho nhà gái, con gái chị tui thấy đúng y tuổi luôn chị coi được thì ngày mốt người ta xuống nhà tui chơi tui dắt qua nhà chị cho người ta xem mặt con gái chị nha".

Mẹ Trúc nghe thế thì về bàn lại với bố cô.

- Anh thấy gả con Trúc nhà mình cho họ có được không? Số tiền họ cho nhà gái là cả 1 gia tài

- Gia đình họ giàu có, gả con chỉ mong nó sướng tấm thân, em coi lựa lời nói với con đi. Được thì gia đình mình cũng đỡ đần phần nào.

- Em nghe nói gia đình họ cũng tốt lắm, họ giàu nên chỉ cần con dâu hợp tuổi, không quan trọng môn đăng hộ đối.

- Thì em cứ dò ý con mình thế nào?

- Cha mẹ đặt đâu thì con ngồi đó. Anh chịu thì bắt nó lấy chứ hỏi ý gì. Mình lớn mình biết đâu là sướng đâu là khổ. Chứ nó nhỏ thì biết gì.

- Thì tuỳ em !

Ông bố bà mẹ vùng quê nghèo nghe đến số tiền lớn thì ham chứ, nhưng quan trọng ý Trúc đồng ý thì ba mẹ cô sẽ gả, ba mẹ nào chẳng thương con, ông bà cũng chẳng muốn ép uổng gì Trúc đâu.

Buổi chiều Trúc đi cắt cỏ cho bò ăn về, chân tay lắm lem, cô hát ca yêu đời đúng độ tuổi tươi đẹp nhất của thời con gái. Cô chuẩn bị tấm còn bắt bàn dọn hàng nước nhỏ ra trước nhà bán.

- Con tắm rửa xong đi mẹ có chuyện bàn với con. - Mẹ Trúc gọi cô lại.

- Dạ vâng con biết rồi. Mà chuyện gì đấy mẹ, tối nói có được không mẹ. Con chuẩn bị dọn hàng nước ra nữa.

- Umh thôi để tối cũng được. Con coi tắm rửa ăn miếng cơm rồi dọn kẻo đói. Cơm mẹ nấu sẵn rồi lát bố về mẹ với bố ăn sau.

- Dạ.

Nói rồi Trúc vào buồng lấy đồ treo vào nhà tắm, cô nghêu ngao nhảy chân sáo hát líu lo đi xuống cây cầu ván dưới sông ngâm mình bơi tới bơi lui (đúng là tuổi hồn nhiên)

Ăn vội chén cơm, Truc dọn bàn ra trước nhà bán nước như mọi khi.

Hôm nay Khôi báo trực đêm nên không ghé Trúc được.

Cô vào nhà thì mẹ cô hỏi.

- Con lấy chồng nhé Trúc?

- Cái gì mẹ? Lấy ai? Sao tự nhiên kêu con lấy chồng?

Rồi mẹ cô kể lại câu chuyện tìm dâu và số tiền cưới lớn như thế cho cô nghe.

- Con có chịu không?

- Con không lấy chồng đâu?

- Nhưng gia đình mình khổ lắm rồi? Con thấy không? Con lấy chồng giàu cũng sướng tấm thân, ba mẹ cũng đỡ phần nào. - Mẹ nói rồi, cho người ta xem mặt con trước đã. Thế nhé! Ngày mốt lo sửa soạn bộ đồ đẹp mà mặc đó.

- Không! Con không chịu lấy chồng đâu.

- Mẹ nói rồi! Không bàn nữa.

Cô buồn bã nhắn tin cho Khôi.

"Chắc em sắp lấy chồng rồi"